月亮海 - 七月七组合(林翰 - 谢容儿)
yuè liang hǎi - qí yuè qī zǔ hé (lín hàn - xiè róng ér)
Biển Ánh Trăng - Nhóm 7 tháng 7 (Lâm Hán & Tạ Dung Nhi)
旧砖墙 映斜阳 河岸相扶摸样的想象
jiù zhuān qiáng yìng xié yáng hé àn xiāng fú mō yàng de xiǎng xiàng
Nghĩ đến hình ảnh nương dựa bên nhau của bức tường gạch cũ được ánh lên bên bờ sông dưới bóng chiều tà
石桥下 梦徜徉 风过江水的脸庞
shí qiáo xià mèng cháng yáng fēng guò jiāng shuǐ de liǎn páng
Dưới chân chiếc cầu đá mơ về khuôn mặt với gió nhẹ miên man mặt nước sông
孤独着 那缕香 蔓藤爬过这面相思墙
gū dú zhe nà lǚ xiāng màn téng pá guò zhè miàn xiāng sī qiáng
Chỉ mỗi sợi dây leo đơn độc bò qua bức tường tương tư kia
旧时歌 若再唱 谁又把谁心锁上
jiù shí gē ruò zài chàng shuí yòu bǎ shuí xīn suǒ shàng
Bài hát năm xưa nếu hát lên lần nữa thì ai có thể buộc lại trái tim ai
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取代
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rời xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
阁楼上 旧行装 谁的墙角传来轻声唱
gé lóu shàng jiù xíng zhuāng shuí de qiáng jiǎo chuán lái qīng shēng chàng
Hành trang cũ nằm trên gác lầu, ở góc tường tiếng hát nhỏ nhẹ nhàng của ai vọng đến
落花凉 墨清香 厚厚思念寄远方
luò huā liáng mò qīng xiāng hòu hòu sī niàn jì yuǎn fāng
Cánh hoa rơi rụng tan tác, mực nghiên lạnh lẽo thoảng hương thơm, cùng nỗi nhớ ngập tràn đều gửi tới phương xa
明月光 凝成霜 海上如何停下的苍茫
míng yuè guāng níng chéng shuāng hǎi shàng rú hé tíng xià de cāng máng
Trên đại dương kia ánh sáng của vầng trăng như ngưng tụ lại thành sương, làm thế nào để nỗi mênh mông kia ngừng lại.
寒玉窗 红泪妆 倒影昨日满地殇
hán yù chuāng hóng lèi zhuāng dào yǐng zuó rì mǎn dì shāng
Song cửa ngọc ngà giá lạnh, lệ hồng son phấn tuôn rơi, hình bóng hôm qua bi thương ngập tràn
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取代
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rời xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
旧砖墙 映斜阳 河岸相扶摸样的想象
jiù zhuān qiáng yìng xié yáng hé àn xiāng fú mō yàng de xiǎng xiàng
Nghĩ đến hình ảnh nương dựa bên nhau của bức tường gạch cũ được ánh lên bên bờ sông dưới bóng chiều tà
石桥下 梦徜徉 风过江水的脸庞
shí qiáo xià mèng cháng yáng fēng guò jiāng shuǐ de liǎn páng
Dưới chân chiếc cầu đá mơ về khuôn mặt với gió nhẹ miên man mặt nước sông
孤独着 那缕香 蔓藤爬过这面相思墙
gū dú zhe nà lǚ xiāng màn téng pá guò zhè miàn xiāng sī qiáng
Chỉ mỗi sợi dây leo đơn độc bò qua bức tường tương tư kia
旧时歌 若再唱 谁又把谁心锁上
jiù shí gē ruò zài chàng shuí yòu bǎ shuí xīn suǒ shàng
Bài hát năm xưa nếu hát lên lần nữa thì ai có thể buộc lại trái tim ai
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取代
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rồi xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rồi xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
别离开
bié lí kāi
Đừng rồi xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
Ca khúc: Vầng Trăng Khóc - Trình bày: Nhật Tinh Anh - Khánh Ngọc
Đã không còn người yêu hỡi ngày xưa ấy đôi ta bên nhau không rời
Ngồi trên cát nhìn biển đêm hát vu vơ mấy câu tình ca
Trái tim buồn vì thương nhớ vì đau xót sao đôi ta mau chia lìa
Đời giông bão nhiều đắng cay cuốn trôi mau biết đâu tình nồng.
Thì thôi em đừng mong nhớ đừng thương tiếc chi thêm đau lòng
Tình chúng ta đã phôi pha em và anh mỗi người 1 nơi
Ngồi nơi đây mình đơn côi vầng trăng khóc sao rơi sông dài
Tiếc cho tôi, tiếc cho người và cho bao yêu thương đã trao
Gió đông buồn.
Khóc chi người vì anh biết nào ai muốn mai sau chia ly đôi đường
Tình yêu đến chợt bỏ đi mấy ai vui với nhau muôn đời
Chắc khi nào tìm duyên mới thì anh sẽ mau quên đi bao ân tình
Và em chúc người mới quen sẽ bên anh yêu anh thật lòng.
Thì thôi em đừng mong nhớ đừng thương tiếc chi thêm đau lòng
Tình chúng ta đã phôi pha em và anh mỗi người một nơi
Ngày mai sau dù gặp nhau thì xin hãy cho nhau một lời
Để không quên những êm đềm mà tình yêu khi xưa đã trao
Giấc mơ đầu
yuè liang hǎi - qí yuè qī zǔ hé (lín hàn - xiè róng ér)
Biển Ánh Trăng - Nhóm 7 tháng 7 (Lâm Hán & Tạ Dung Nhi)
旧砖墙 映斜阳 河岸相扶摸样的想象
jiù zhuān qiáng yìng xié yáng hé àn xiāng fú mō yàng de xiǎng xiàng
Nghĩ đến hình ảnh nương dựa bên nhau của bức tường gạch cũ được ánh lên bên bờ sông dưới bóng chiều tà
石桥下 梦徜徉 风过江水的脸庞
shí qiáo xià mèng cháng yáng fēng guò jiāng shuǐ de liǎn páng
Dưới chân chiếc cầu đá mơ về khuôn mặt với gió nhẹ miên man mặt nước sông
孤独着 那缕香 蔓藤爬过这面相思墙
gū dú zhe nà lǚ xiāng màn téng pá guò zhè miàn xiāng sī qiáng
Chỉ mỗi sợi dây leo đơn độc bò qua bức tường tương tư kia
旧时歌 若再唱 谁又把谁心锁上
jiù shí gē ruò zài chàng shuí yòu bǎ shuí xīn suǒ shàng
Bài hát năm xưa nếu hát lên lần nữa thì ai có thể buộc lại trái tim ai
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取代
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rời xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
阁楼上 旧行装 谁的墙角传来轻声唱
gé lóu shàng jiù xíng zhuāng shuí de qiáng jiǎo chuán lái qīng shēng chàng
Hành trang cũ nằm trên gác lầu, ở góc tường tiếng hát nhỏ nhẹ nhàng của ai vọng đến
落花凉 墨清香 厚厚思念寄远方
luò huā liáng mò qīng xiāng hòu hòu sī niàn jì yuǎn fāng
Cánh hoa rơi rụng tan tác, mực nghiên lạnh lẽo thoảng hương thơm, cùng nỗi nhớ ngập tràn đều gửi tới phương xa
明月光 凝成霜 海上如何停下的苍茫
míng yuè guāng níng chéng shuāng hǎi shàng rú hé tíng xià de cāng máng
Trên đại dương kia ánh sáng của vầng trăng như ngưng tụ lại thành sương, làm thế nào để nỗi mênh mông kia ngừng lại.
寒玉窗 红泪妆 倒影昨日满地殇
hán yù chuāng hóng lèi zhuāng dào yǐng zuó rì mǎn dì shāng
Song cửa ngọc ngà giá lạnh, lệ hồng son phấn tuôn rơi, hình bóng hôm qua bi thương ngập tràn
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取代
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rời xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
旧砖墙 映斜阳 河岸相扶摸样的想象
jiù zhuān qiáng yìng xié yáng hé àn xiāng fú mō yàng de xiǎng xiàng
Nghĩ đến hình ảnh nương dựa bên nhau của bức tường gạch cũ được ánh lên bên bờ sông dưới bóng chiều tà
石桥下 梦徜徉 风过江水的脸庞
shí qiáo xià mèng cháng yáng fēng guò jiāng shuǐ de liǎn páng
Dưới chân chiếc cầu đá mơ về khuôn mặt với gió nhẹ miên man mặt nước sông
孤独着 那缕香 蔓藤爬过这面相思墙
gū dú zhe nà lǚ xiāng màn téng pá guò zhè miàn xiāng sī qiáng
Chỉ mỗi sợi dây leo đơn độc bò qua bức tường tương tư kia
旧时歌 若再唱 谁又把谁心锁上
jiù shí gē ruò zài chàng shuí yòu bǎ shuí xīn suǒ shàng
Bài hát năm xưa nếu hát lên lần nữa thì ai có thể buộc lại trái tim ai
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取代
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rồi xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
不明白 爱存在 种种心事却深埋
bù míng bai ài cún zài zhóng zhǒng xīn shì què shēn mái
Không hiểu được sự tồn tại của tình yêu, trùng trùng tâm sự lại phải chôn vùi
难开怀 在等待 心里无谁可取
nán kāi huái zài děng dài xīn lǐ wú shuí ké qǔ dài
Khó có thể giãi bày, vẫn đang chờ đợi, trong lòng không ai có thể thay thế được
静下来 品尝爱 默默灌溉无伤害
jìng xià lái pǐn cháng ài mò mò guàn gài wú shāng hài
Tĩnh tâm lại suy ngẫm về tình yêu, để thấy lặng lẽ chan hòa không có bị tổn thương
别离开
bié lí kāi
Đừng rồi xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
别离开
bié lí kāi
Đừng rồi xa
我还在
wǒ hái zài
Anh vẫn còn đây
慢慢酝酿成这片 月亮海
màn màn yùn niàng chéng zhè piàn yuè liang hǎi
Dần dần ấp ủ nên cả một biển ánh trăng
Ca khúc: Vầng Trăng Khóc - Trình bày: Nhật Tinh Anh - Khánh Ngọc
Đã không còn người yêu hỡi ngày xưa ấy đôi ta bên nhau không rời
Ngồi trên cát nhìn biển đêm hát vu vơ mấy câu tình ca
Trái tim buồn vì thương nhớ vì đau xót sao đôi ta mau chia lìa
Đời giông bão nhiều đắng cay cuốn trôi mau biết đâu tình nồng.
Thì thôi em đừng mong nhớ đừng thương tiếc chi thêm đau lòng
Tình chúng ta đã phôi pha em và anh mỗi người 1 nơi
Ngồi nơi đây mình đơn côi vầng trăng khóc sao rơi sông dài
Tiếc cho tôi, tiếc cho người và cho bao yêu thương đã trao
Gió đông buồn.
Khóc chi người vì anh biết nào ai muốn mai sau chia ly đôi đường
Tình yêu đến chợt bỏ đi mấy ai vui với nhau muôn đời
Chắc khi nào tìm duyên mới thì anh sẽ mau quên đi bao ân tình
Và em chúc người mới quen sẽ bên anh yêu anh thật lòng.
Thì thôi em đừng mong nhớ đừng thương tiếc chi thêm đau lòng
Tình chúng ta đã phôi pha em và anh mỗi người một nơi
Ngày mai sau dù gặp nhau thì xin hãy cho nhau một lời
Để không quên những êm đềm mà tình yêu khi xưa đã trao
Giấc mơ đầu



Post A Comment:
0 comments so far,add yours