華胥引 –  河圖
huá xū yǐn – hé tú
Hoa Tư Dẫn– Hà Đồ

点一盏灯听一夜孤笛声
diǎn yī zhǎn dēng tīng yī yè gū dí shēng
Điểm nhất trản đăng thính nhất dạ cô địch thanh
Thắp một ngọn đèn , cả một đêm nghe tiếng sáo cô độc

等一个人等得流年三四轮
děng yī gè rén děng de liú nián sān sì lún
Đẳng nhất cá nhân đẳng đắc lưu niên tam tứ luân
Chờ một người  đến ba bốn năm luân chuyển

风吹过重门深庭院幽冷
fēng chuī guò zhòng mén shēn tíng yuàn yōu lěng
Phong xuy quá trọng môn thâm đình viện u lãnh
Gió qua cửa chính, đình viện sau lạnh lẽo

一纸红笺约下累世缘分
yī zhǐ hóng jiān yuē xià lèi shì yuán fèn
Nhất chỉ hồng tiên ước hạ luy thế duyên phận
Một tờ giấy đỏ hẹn ước  duyên phận mấy đời nối tiếp nhau

史书翻过这一页记忆封存
shǐ shū fān guò zhè yī yè jì yì fēng cún
Sử thư phiên quá giá nhất hiệt ký ức phong tồn
Sử sách lật lại từng trang  ký ức niêm phong

鸳鸯锦绘下这一段孤独浮生
yuān yāng jǐn huì xià zhè yī duàn gū dú fú shēng
Uyên ương cẩm hội hạ giá nhất đoạn cô độc phù sinh
Uyên ương mỹ lệ ,hoa lại kiếp này phù du cô độc

一世长安的誓言谁还在等
yī shì cháng ān de shì yán shéi hái zài děng
Nhất thế trường an đích thệ ngôn thùy hoàn tại đẳng
Lời thề cả đời ở Trường An, ai còn đang đợi

谁太认真
shéi tài rèn zhēn
Thùy thái nhận chân
Ai quá thật lòng

梦一场她城下作画
mèng yī cháng tā chéng xià zuò huà
Mộng nhất tràng tha thành hạ tác họa
Mộng một hồi, người dưới thành tác họa

描一幅山水人家
miáo yī fú shān shuǐ rén jiā
Miêu nhất phúc sơn thủy nhân gia
Tô bức tranh phong thủy nhân gia

雪纷纷下葬了千层塔
xuě fēn fēn xià zàng le qiān céng tǎ
Tuyết phân phân hạ táng liễu thiên tằng tháp
Tuyết rơi chôn vùi muôn ngàn tầng tháp

生死隔断寂寞天涯
shēng sǐ gé duàn jì mò tiān yá
Sinh tử cách đoạn tịch mịch thiên nhai
Sinh tử ngăn  cách, tĩnh mịch thiên nhai

梦一场她起弦风雅
mèng yī cháng tā qǐ xián fēng yǎ
Mộng nhất tràng tha khởi huyền phong nhã
Mộng một hồi, người gãy đàn phong nhã

奏一段白头韶华
zòu yī duàn bái tóu sháo huá
Tấu nhất đoạn bạch đầu thiều hoa
Tấu khúc bạc đầu ,cảnh xuân tươi đẹp

雪纷纷下葬了千层塔
xuě fēn fēn xià zàng le qiān céng tǎ
Tuyết phân phân hạ táng liễu thiên tằng tháp
Tuyết rơi chôn vùi muôn ngàn tầng tháp

似镜中月华他不知真假
sì jìng zhōng yuè huá tā bù zhī zhēn jiǎ
Tự kính trung nguyệt hoa tha bất tri chân giả
Nhìn ánh trăng trong gương ,hẳn chẳng phân biệt thật giả

煮一壶茶折一枝白梅花
zhǔ yī hú chá zhé yī zhī bái méi huā
Chử nhất hồ trà chiết nhất chi bạch mai hoa
Nấu một ấm trà ,bẻ một cành mai trắng

撑一把青伞泠泠雨落下
chēng yī bǎ qīng sǎn líng líng yǔ luò xià
Xanh nhất bả thanh tán linh linh vũ lạc hạ
Mở tán ô xanh , mưa đổ rào rào

香桃木开满坟前惹风沙
xiāng táo mù kāi mǎn fén qián rě fēng shā
Hương đào mộc khai mãn phần tiền nhạ phong sa
Đào thơm nở trước mộ , hoa rơi như gió bụi

谁的思念在石碑上发芽
shéi de sī niàn zài shí bēi shàng fā yá
Thùy đích tư niệm tại thạch bi thượng phát nha
Bia đá đâm chồi nỗi nhớ của ai

梦一场她城下作画
mèng yī cháng tā chéng xià zuò huà
Mộng nhất tràng tha thành hạ tác họa
Mộng một hồi, người dưới thành tác họa

描一幅山水人家
miáo yī fú shān shuǐ rén jiā
Miêu nhất phúc sơn thủy nhân gia
Tô bức tranh phong thủy nhân gia

雪纷纷下葬了千层塔
xuě fēn fēn xià zàng le qiān céng tǎ
Tuyết phân phân hạ táng liễu thiên tằng tháp
Tuyết rơi chôn  vùi muôn ngàn tầng tháp

生死隔断寂寞天涯
shēng sǐ gé duàn jì mò tiān yá
Sinh tử cách đoạn tịch mịch thiên nhai
Sinh tử ngăn cách, tĩnh mịch thiên nhai

梦一场她起弦风雅
mèng yī cháng tā qǐ xián fēng yǎ
Mộng nhất tràng tha khởi huyền phong nhã
Mộng một hồi, người gãy đàn phong nhã

奏一段白头韶华
zòu yī duàn bái tóu sháo huá
Tấu nhất đoạn bạch đầu thiều hoa
Tấu khúc bạc đầu ,cảnh xuân tươi đẹp

雪纷纷下葬了千层塔
xuě fēn fēn xià zàng le qiān céng tǎ
Tuyết phân phân hạ táng liễu thiên tằng tháp
Tuyết rơi chôn  vùi muôn ngàn tầng tháp

似镜中月华他不知真假
sì jìng zhōng yuè huá tā bù zhī zhēn jiǎ
Tự kính trung nguyệt hoa tha bất tri chân giả
Ánh trăng chiếu trong gương ,hẳn chẳng thể nhìn ra thật giả

长安的誓言啊史书未写下
cháng ān de shì yán a shǐ shū wèi xiě xià
Trường an đích thệ ngôn a sử thư vị tả hạ
Lời thề ở Trường An, sử sách chưa lưu.





Bài nhạc này là viết lời theo truyện Hoa Tư Dẫn của Đường Thất Công Tử.



Đây là một câu chuyện diễn ra vào thời loạn thế. Những ngày thành tan nước mất, công chúa nước Vệ là Diệp Trăn đã hy sinh thân mình vì nước, nhờ viên giao châu của Quân sư phụ nên chết đi sống lại. Nhưng bây giờ nàng không có hơi thở, không có cảm giác, không có trái tim, trên mặt vẫn còn một vết sẹo không thể xóa mờ. Từ đó nàng đổi tên thành Quân Phất. Quân sư phụ nói rằng ông muốn nàng đi hành thích Trần hầu, kẻ thù của đất nước và vương tộc nàng. Viên giao châu trong lồng ngực Quân Phất phong ấn Hoa Tư dẫn – một loại thuật phép thượng cổ. Nếu ai đó uống vào dù chỉ là một giọt máu của nàng, Quân Phất có thể tìm ra điệu Hoa Tư (tên một điệu nhạc cổ) phù hợp nhất với người đó. Đánh điệu nhạc đó lên có thể tạo ra một mộng cảnh, mộng cảnh ấy là sự tái hiện của quá khứ. Muốn thoát ra khỏi mộng cảnh ấy phải xem người đó có thể thoát khỏi tâm mê của chính mình hay không. Quân sư phụ muốn Quân Phất giết Trần hầu theo cách đó.



Nhưng pháp lực của viên giao châu chỉ có thể cho Quân Phất ba năm sinh mệnh. Nếu muốn sống tiếp, Quân Phất phải có được sinh mệnh từ những giấc mơ của người khác, nghĩa là nếu có ai đó ở lại mãi mãi trong mộng cảnh không tỉnh lại, sinh mệnh của người đó sẽ trở thành sinh mệnh của nàng. Để được ở lại với trần thế, nàng cùng với bạn thanh mai trúc mã là Quân Vĩ và con hổ Tiểu Hoàng lên đường đi khắp nơi, theo lời giới thiệu của Quân sư phụ tìm đến những người có mong muốn mơ giấc mơ quá khứ ấy. Đó là Tống Ngưng – phu nhân của đại tướng quân Thẩm Ngạn, là Oanh Ca – sát thủ Trịnh quốc, là Công Nghi Huân – đứa trẻ bị gia tộc Công Nghi lừng lẫy Trần quốc vứt bỏ, và có cả Trần vương mà nàng đang khao khát trả thù. Trong những khúc nhạc được tạo thành từ ma thuật ấy chính là xót xa và đau khổ của người đời. mà nàng và thế tử Trần quốc – hết lần này tới lần khác gặp nhau trong mộng cảnh, thân phận nặng nề, duyên cũng nặng nề. Điệu Hoa Tư thanh bình liệu có thể khiến mỗi người chỉ còn nhớ nhung về những ngày đã qua, không còn đau thương nữa?

“Hoa Tư dẫn” là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn, đặc sắc và độc đáo. Thực ra chủ đề chính của tác phẩm vẫn là về đề tài tình yêu đôi lứa nhưng lại được xây dựng cực kỳ sáng tạo. Mỗi một mối tình, mỗi cuộc đời của một nhân vật trong “Hoa Tư dẫn” đều mang một ý nghĩa, một thông điệp, một quan điểm riêng của tác giả về cuộc sống và tình yêu, để lại cho độc giả nhiều điều để suy ngẫm. Đường Thất Công Tử có một lối kể chuyện độc đáo, vừa cổ điển lại vừa hiện đại, hài hước. Bên cạnh những câu chữ mang đậm phong vị văn thơ cổ của một câu chuyện cổ trang, những lời bình luận và những đoạn đối thoại hài hước, đầy bất ngờ của các nhân vật lại mang đến cho người đọc cảm giác hiện đại rất rõ nét. Điều đó khiến cho những câu chuyện tình buồn trong cuốn truyện này được nhìn nhận dưới một góc nhìn khác hơn, không đơn thuần là bi kịch như nhiều truyện khác.

Đường Thất Công Tử là một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X, khi còn học trung học đã đọc sách của Oscar Wilde, trong đó có một câu mà cô luôn ghi nhớ: “Một người muốn trở lại tuổi thanh xuân chỉ cần làm lại những việc ngốc nghếch đã từng làm là đủ rồi”. Thế nên hàng ngày cô đều làm những việc ngốc nghếch, vừa tươi trẻ, lại vừa cảm thấy mình cứ tiếp tục tươi trẻ mãi như thế này thật  không hay.







Nhạc Hoa Lời Việt: Hoa Tư Dẫn -Trình bày AiTai



Giờ này ai trách nghe khúc ca sao hiu quạnh
Chờ người bao lâu rồi năm tháng sao trôi dần qua...
Hiu hắt trong cô đơn , màn đêm phủ vây mờ
Vậy trách mình sao quá say dam mot nguoi...

Từng lời hẹn ước chờ nhau suốt kiếp không xa rời
Lời thề năm ấy giờ em nhớ hay em vội quên
Nơi chốn thiên đường mưa rơi ấy. Biết em thế nào ?
Còn nhớ về anh?

Mộng đẹp ngày xưa giờ đành tan vỡ
Nỗi đau anh chưa kịp khắc tên
Ghi nhớ tên người , gửi gió nhắn thiên đường
tình đôi ta giờ đây hẹn kiếp sau..

Duong tinh doi ta gio về 2 lối
Gio mua khoc than doi trai ngang
Biet den bao gio , minh moi het mong cho
Để bình yên tìm đến với cuộc sống ngày xưa..

Post A Comment:

0 comments so far,add yours