荒 - 郑鱼
我以傲骨震大地 以道纹凌九天
wǒ yǐ ào gǔ zhèn dà dì, yǐ dào wén líng jiǔ tiān
手取山川祭圆缺 不渡命数诡谲
shǒu qǔ shān chuān jì yuán quē, bù dù mìng shù guǐ jué
Tay ôm sông núi tế tròn khuyết, chẳng quản mệnh trời lắm biến thiên
何惧这绝境回旋 等风起夙夜
hé jù zhè jué jìng huí xuán, děng fēng qǐ sù yè
Há sợ tuyệt cảnh xoay nghìn hướng, ngóng gió cuồng phong đợi sớm chiều.
此去不朽 此去无歇
cǐ qù bù xiǔ, cǐ qù wú xiē
Chuyến đi này khắc danh bất hủ, ra đi chẳng quản bước dừng chân.
一念间天荒仙灭 我仍立八荒间
yī niàn jiān tiān huāng xiān miè, wǒ réng lì bā huāng jiān
Một niệm trời cằn tiên diệt biến, thân ta vẫn đứng giữa đất trời
踏碎凌霄又葬下了天
tà suì líng xiāo yòu zàng xià le tiān
Đạp nát Lăng Tiêu vòm điện ngọc, chôn vùi thiên địa xuống vực sâu
我欲横剑天啸此去沧海落扶摇
wǒ yù héng jiàn tiān xiào cǐ qù cāng hǎi luò fú yáo
Muốn vung ngang kiếm gầm vang bước, qua dải biển sâu xé vạn tầng
万古梦回 涅槃何道
wàn gǔ mèng huí, niè pán hé dào
Muôn đời mộng lại đường xưa cũ, Niết Bàn đường ấy biết về đâu
一念间多少云烟焚天灭海俱消
yī niàn jiān duō shǎo yún yān fén tiān miè hǎi jù xiāo
Một niệm mây khói tan thành bụi, thiêu trời diệt biển thảy đều tiêu.
多寂寥 只见山与月颠倒
duō jì liáo, zhǐ jiàn shān yǔ yuè diān dǎo
Quá đỗi cô liêu lòng buốt giá, Chỉ thấy núi trăng đảo giữa trời
我欲尽付江潮漫随因果自飘渺
wǒ yù jìn fù jiāng cháo màn suí yīn guǒ zì piāo miǎo
Ta muốn gửi trọn cho dòng sóng lớn, nối dòng nhân quả tựa khói mây
此生不了 剑不回鞘
cǐ shēng bù liǎo, jiàn bù huí qiào
Đời này chưa trọn, kiếm chẳng thu bao
我自纵横覆乾坤九死百转护凡尘
wǒ zì zòng héng fù qián kūn jiǔ sǐ bǎi zhuǎn hù fán chén
Tự tại ngang dọc dời trời đất, trăm vần chín chết hộ nhân gian
唯负天下有谁人的苦等
wéi fù tiān xià yǒu shéi rén de kǔ děng
Chỉ phụ thiên hạ một người trông ngóng,
我本应劫惹神愤孤绝一生流离人
wǒ běn yīng jié rě shén fèn gū jué yī shēng liú lí rén
Vốn mang kiếp nạn, oán thần linh, một đời cô độc nơi luân lạc,
如有因果尽加吾身
rú yǒu yīn guǒ jìn jiā wú shēn
Nếu có nhân quả trút thân ta
我破苍穹一个人独断天命自浮沉
wǒ pò cāng qióng yī gè rén dú duàn tiān mìng zì fú chén
Mình ta xé rách vòm trời thẫm,độc đoán thiên mệnh tự nổi trôi
穷碧落深入宿世谁饮恨
qióng bì luò shēn rù sù shì shéi yǐn hèn
Tận cùng hoàng tuyền, sâu kiếp trước,ai mang hận cũ, chén đắng cay?
我悬世外敛痴嗔回首过往多少瞬
wǒ xuán shì wài liǎn chī chēn huí shǒu guò wǎng duō shǎo shùn
Tự gạt si phẫn, ngoài nhân thế,ngoảnh lại cố nhân, mấy khoảnh khắc
轮回再深不过封尘
lún huí zài shēn bù guò fēng chén
Luân hồi dù sâu cũng hóa bụi trần
填词:赵大白/堇临/张子薇 Đặt Lời: Triệu Đại Bạch ,Cẩn Lâm ,Trương Tử Vi
谱曲:刘涛 Phổ Nhạc: Lưu Đào
越语:海角天涯


.jpeg)
Post A Comment:
0 comments so far,add yours