1. Tu dưỡng, phải biết thẹn mà học hỏi, biết lỗi mà sửa đổi, biết hổ thẹn mà suy ngẫm.

 2. Tâm lượng của một người càng lớn, phước báo càng lớn; tu thiện tích phước, lợi lộc tự nhiên theo đó mà đến.

 3. Phước đến lòng hưởng, họa tới thần thương; cầu phước tránh họa, người tự an khang.

 4. Tình yêu của riêng một người mang lại sự hòa thuận cho gia đình; tình yêu đối với chúng sinh mang lại sự hòa hợp cho xã hội.

 5. Thuận cảnh và nghịch cảnh vốn do sự phân biệt của tâm thức tạo ra. Nếu bạn chấp trước, tâm dao động, đó chính là nghịch cảnh; nếu bạn buông xả, tâm bất động, hết thảy đều là thuận cảnh.

 6. Tình cảm là một dạng cảm xúc tâm hồn, trong tình tự khắc có diệu thú; sự đạm bạc, bình dị là một vị giác tâm hồn, trong cái đạm tự khắc có cảnh giới tuyệt vời.

 7. Tham dục là gốc rễ của đau khổ, đạm bạc là cội nguồn của niềm vui.

 8. Nhân sinh ngộ đạo, đứng trên bậc thềm thông minh chỉ có thể ngước nhìn, phải đến đỉnh cao của trí tuệ mới có thể nhìn bao quát từ trên cao.

 9. Người sống ở đời như thân ở giữa chốn gai góc, tâm bất động, người không vọng động, không động thì không tổn thương; nếu tâm động thì người vọng động, tổn thương thân xác, đau thấu xương cốt, từ đó trải nghiệm muôn vàn đau khổ của thế gian!

 10. Phàm là những gì có thể gọi là kết cục, thì nhất định cũng có thể gọi là điểm khởi đầu.

 11. Đánh giá của người khác về bạn không định hình bạn là ai, nhưng lại phơi bày bạn là người thế nào. Thế nên, đừng tùy tiện bàn luận, bới móc chuyện người.

 12. Một hoa một thế giới, một Phật một Như Lai.

 13. Yêu thương có thể mở rộng, yêu thương có thể kéo dài... thế nên đại ái có thể không lỗi lầm; yêu thương cần khắc ghi, yêu thương cần trân quý... thế nên chân ái mới vĩnh hằng.

 14. Chẳng có gì gọi là mất đi, mà chỉ là đi ngang qua mà thôi; cũng chẳng có gì gọi là đạt được, đó chỉ là một sự trải nghiệm mà thôi.

 15.Đối mặt với những lời phi nghị, không thẹn thì lòng an; thân gặp vu oan hãm hại, không thẹn thì định thần.

 16. Nghìn mắt, ý ở quan sát thế gian; nghìn tay, ý ở cứu độ thế đời; phúc âm nhân gian, chẳng gì hơn thế.

 17. Đời người có những thứ tranh không được...

 18. Sức hút lớn nhất của con người, chính là sở hữu một tâm thái ngập tràn ánh dương. Ôm ấp một tâm thái tươi sáng, được mất chẳng bận lòng, đến đi đều tùy duyên.

 19. Sự tốt đẹp đích thực của nhân sinh không phải vì nó đã hoàn hảo sẵn, mà là vì trong nội tâm vẫn luôn lưu giữ một điều tốt đẹp, lại còn kiên định tin tưởng và hướng về nó.

 20. Chúng ta không nên câu nệ một khuôn mẫu nào; bất cứ ai cũng không phải là bản sao hay sự tưởng tượng của bạn, không cần dùng nhu cầu của chính mình để ép người khác phải là ai, phải làm gì hay không làm gì.

 21. Không có cuộc gặp gỡ nào có thể chuẩn bị trước, không có cuộc đoàn tụ nào có thể diễn tập. Sinh mệnh là một sự ngoài ý muốn nằm trong tình lý.


 22. Khi khí không thuận chớ mở miệng, khi tâm không tịnh chớ đưa ra quyết định. Dù bình thường bạn có lý trí đến đâu, khi đắc ý hay thất vọng cũng sẽ tràn ngập tính cảm xúc, sự suy giảm trí tuệ chớp nhoáng ấy, chỉ sơ sẩy một chút thôi là sẽ chuốc lấy họa lớn.
 
23. Tích thiện có thể gặt hái phước báu, tích đức có thể kéo dài tuổi thọ.

 24.Vạn vật thế gian đều là không. Chỉ vì tính "không", mới có thể dung chứa vạn vật.

 25. Đối đãi với người phải có tâm bình đẳng, đối với mình phải có tâm bình thường.
 
26. Tâm ác, thường nhận giặc làm cha; tâm thiện, có thể biến kẻ thù thành bạn.
 
27. Thế giới này không phải là thế giới của người giàu, cũng chẳng phải thế giới của kẻ nghèo, nó là thế giới của người hữu tâm.
 
28.Phật dạy: "Sinh mạng của con người, chỉ nằm trong một nhịp thở."

 29. Dĩ hòa vi quý, cho nên mới cần hòa thuận, hòa thiện, hòa bình; lấy nhẫn làm cao, cho nên mới cần nhường nhịn, nhẫn nại, ẩn nhẫn.
 
30. Muốn thấu hiểu một người, chỉ cần nhìn xem điểm xuất phát và đích đến của họ có đồng điệu hay không, là có thể biết được họ có thật lòng hay không.

 31. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Thế nên bạn bắt buộc phải: Tùy duyên bất biến, bất biến tùy duyên.

 32. Chí khí phải cao, tư thái phải thấp, hạ mình mới thành tựu được bậc cao.

 33. Yêu người trước tiên phải yêu mình, yêu mình trước tiên phải tự giác, tự giác trước tiên phải tự phản tỉnh, tự phản tỉnh trước tiên phải tự ngộ.

 34. Con người không nhất thiết phải tin Phật, nhưng nhất định phải có Phật tính. Phật tính, chính là đạo hạnh "tự giác" và "giác tha". Phật tính, trọng nhất chữ "thiện"; cảnh giới thiền, trọng nhất chữ "đạm".

 35. Đời người ngắn ngủi, thế sự vô thường. Cần gì phải quá để tâm đến mọi chuyện, lại càng không cần phải chi li tính toán ở mọi nơi. Một đời người này, chẳng qua trăm năm, không có gì phải quá mức câu nệ hay xa vọng điều gì, hãy làm điều mình muốn làm, yêu điều mình muốn yêu.

 36. Trong luân hồi, tâm nếu khẽ động, thì đã nghìn năm. Đã không còn có thể cảm nhận được cảm giác tâm động, lòng ta đã phẳng lặng tựa nước hồ thu, chi bằng dứt bỏ tình si, quy y cửa Phật.

 37. Gieo một hành động, bạn sẽ gặt được một thói quen; gieo một thói quen, bạn sẽ gặt được một cá tính; gieo một cá tính, bạn sẽ gặt được một số phận!

 38. Ban phước cho người khác, chính là tạo phước cho chính mình; khoan dung với người khác, chính là đối đãi tử tế với chính mình.

 39. Yêu mà không cầu báo đáp, được yêu mà không bị vướng lụy, đó mới chính là sự tự tại và hạnh phúc đích thực.

 40. Không nhìn thấy lỗi người mà thấy đúng mình, tự khắc trên kính dưới nhường, Phật pháp hiện tiền từng khoảnh khắc, phiền não rũ sạch từng hạt bụi trần.

 41. Lên đường phải sớm, tu thân trọng giới luật, dưỡng tính quý ở sự kiên trì.

 42. Đời người khó được giải thoát, khó cầu tiêu dao; giải thoát chỉ là tự cứu, tiêu dao mới là tự tại.

 43. Sinh mệnh hữu hạn, tình yêu vô hạn; tình yêu vô hạn có thể kéo dài sinh mệnh hữu hạn.

 44. Nhân sinh như mây trôi nước chảy, quay về với bản chân, đó chính là thấu triệt nhân sinh, đó chính là thiền.

 45. Dùng sự nhẫn nại để kham nhẫn những việc chẳng thể xong của thiên hạ, dùng tâm vô tâm để dập tắt tâm tranh chấp chốn nhân gian, dùng thái độ không biện bạch để hóa giải những lời phỉ báng khó minh oan nổi trong đời.

 46. Trí tuệ chân chính là sự tiếp nhận và bao dung, bên ngoài không khởi sự phân biệt, bên trong không sinh lòng đối lập; không đấu với trời, không tranh với người, không tự làm khó chính mình.

 47. Đừng đem chính mình ra làm cái bóng của kẻ khác, cũng đừng xem người khác là bản sao của chính mình, nhân sinh khác nhau, mỗi người tự tu hành.

 48. Chỉ khi quên đi việc mình làm phúc cho người khác, mới có thể liên tục không ngừng bố thí thiện lương.

 49. Nhân sinh không phải là một cuộc đua tranh so bì, ngay cả khoảng thời gian bình thường nhất mà bạn còn không thắng nổi, thì bạn còn có thể thắng được cái gì?

 50.Chi bằng gặp gỡ, chẳng thà hoài niệm; chi bằng cưỡng cầu duyên, chẳng thà tùy duyên. Đời người bất quá chỉ là một cuộc hành trình, bạn lướt qua tôi, tôi lướt qua bạn, rồi sau đó, mỗi người tự tu hành, mỗi người tự bước về phía trước.

51. Chiêm nghiệm cuộc sống: Tâm thiện tự khắc đẹp đẽ, tâm chân tự khắc thành kính.
52. Khi sự mất mát phai nhạt, nỗi đau sẽ vơi đi; khi lòng quá chấp trước vào sự có được, niềm vui lại được tăng trưởng. Một cuộc đời tự tại, trong tâm chỉ chứa chan hỷ lạc.
53. Uy tín của con người không thể dựng lên trong một ngày, tiếng tăm lại càng phải dùng trọn đời đạo hạnh để bồi đắp và gìn giữ.
54. Tĩnh có thể hóa giải sự nóng nảy, hòa có thể chuyển hung thành cát, thiện có thể hàng phục ác, từ bi có thể cầu điềm lành.
55. Trước tiên là được người khác cần đến, sau đó là được người khác thấu hiểu, cuối cùng mới là được người khác tán thán, khen ngợi.
56. Nhân sinh có bát khổ: Sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán hận dài lâu, cầu bất đắc, buông không đành.
57. Tu đức cần phải tự mình thực hành, dưỡng tính cần phải tâm không tà niệm.
58. Những việc quấy rầy nhân tâm trên thế gian, phần lớn là do sự tu dưỡng chưa đủ. Đúng như câu: "Thế gian vốn không việc, kẻ phàm tự chuốc phiền".
59. Tự ái là cái tình của riêng một người, bác ái là lòng từ bi đối với chúng sinh; không bỏ tự ái, phát huy lòng bác ái, đó mới là từ bi chân thật.
60.
Rõ ràng minh bạch không sinh tử,
Đi đi về về chẳng đứt đoạn;
Phải quấy thị phi như mộng cũ,
Chân thật rạch ròi, mau gánh vác.
61. Thân xác da bọc dẫu tốt hay xấu, suy cho cùng cũng đều là vô thường.
62. Xã hội, người hướng thiện càng nhiều thì càng hòa hợp; nhân sinh, tâm tri ân càng nhiều thì càng tốt đẹp.
63.
Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn;
Tự quán tự tại, thủ bổn chân tâm.
64. Tâm như nước, mà tính tình có thể là muối, là đường, là trà, là cà phê... Cứ thế, khi tâm cảnh khác nhau, tâm tính cũng sẽ biến đổi. Phật tính chính là cội rễ trí tuệ của con người.
65. Đại từ bắt nguồn từ đại thiện, đại thiện bắt nguồn từ đại ái, đại ái bắt nguồn từ đại đức.
66. Người nhóm lửa thì sáng, kẻ gần lửa thì ấm, kẻ chơi với lửa thì tự thiêu.
67. Tâm không sở cầu, ắt chẳng bị vạn tượng lôi cuốn trói buộc; tâm không vướng bận, ngồi cũng thong thả, đi cũng thong thả, từ đó sinh ra sự tao nhã, thanh tịnh.
68. Ta hỏi Phật: "Đời người sao lắm chuyện bất như ý?"
Phật đáp: "Duyên khởi duyên tan, duyên sinh duyên diệt, vạn tượng đều do tâm tạo. Điều bất như ý không phải là nhân sinh, mà chính là tâm của con người."
69. Dùng tâm Phật để đối đãi với người, chính mình tức là Phật; dùng Phật tính để giác ngộ người, người cũng có thể thành Phật.
70. Ở trong cảnh thuận lợi để tu hành, vĩnh viễn không thể thành Phật.
71. Phật ngôn có dạy: Nhân sinh có bát khổ: Sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán hận dài lâu, cầu bất đắc, buông không đành.
72. Dưỡng thân ắt phải trước dưỡng tâm, tu thân ắt phải trước tu hành, làm việc ắt phải trước làm người.
73. Người nhập thế là kẻ thông minh, người xuất thế là kẻ có trí tuệ, dùng tinh thần xuất thế để thực hiện chí nghiệp nhập thế mới là bậc giác ngộ.
74. Con người cần phải cầm lên được, cũng phải buông xuống được. Cầm lên được là sinh tồn, buông xuống được là cuộc sống; cầm lên được là năng lực, buông xuống được là trí tuệ.
75. Niềm vui chân thật không phải do bạn sở hữu nhiều, mà là do bạn tính toán, chấp trước ít đi.
76. Dù là giáo hóa hay cảm hóa, kết quả cuối cùng phải là sự thanh tịnh hóa tâm thức và linh hồn.
77. Một tâm hồn yêu thương chính là một sợi gió xuân, một vầng thái dương, là niềm vui trọn đời, là sự chiêm nghiệm tốt đẹp suốt kiếp nhân sinh.
78. Không phải thế giới đã chọn bạn, mà là bạn đã chọn thế giới này. Đã chẳng có cõi tịnh thổ ngoài kia, chi bằng hãy tịnh tâm; đã chẳng được như nguyện, chi bằng hãy buông xả!
79. Cuộc sống chưa từng nợ chúng ta điều gì, chỉ là chính chúng ta thường tự chuốc lấy phiền não vô cớ. Hãy buông bỏ gánh nặng, buông bỏ mọi niềm bất như ý, an nhiên tĩnh lặng trải qua từng ngày là đủ.
80. Lòng dạ phải rộng, tâm thái phải bình, bình thản ắt tự khắc rộng mở.
81. Sự thay đổi luân phiên giữa có và không chính là nhân sinh, tâm thái sau khi được mất quyết định sự đau khổ hay hạnh phúc. Duyên đến chẳng chối từ, cảnh đi chẳng níu giữ, xem nhẹ chuyện được mất, mới có tâm nhàn để thưởng thức hạnh phúc.
82. Người hiền lương, thường có thể gặp dữ hóa lành; bậc giác trí, thường có thể biến hiểm thành an.
83. Không nói lỗi phải người, không nhớ oán thù người, đó là tâm thiện; luôn thành kính đối đãi với người, ngày đêm chuyên tâm làm việc, đó là hạnh đức cao quý.
84. Người có tâm địa thiện lương, dung mạo ắt quyến rũ; người trong lòng biết đủ, cuộc sống ắt an vui.
85. Người khác làm càng tuyệt tình, bạn lại càng dễ thoát ra được. Thế nên rất nhiều lần, bạn nên biết ơn những kẻ hoàn toàn không màng đến bạn. Nỗi buồn lớn nhất là tâm chưa chết, may mắn lớn nhất là chết triệt để với chấp trước.
86. Tất cả chúng sinh, muôn vàn huyễn hóa, đều sinh ra từ diệu tâm viên giác của Như Lai.
87. Tu dưỡng thân tính và làm thiện tích đức, vừa phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt, lại càng phải tích tiểu thành đại theo năm tháng.
88. Ánh sáng của riêng một người chỉ là một đốm nhỏ, chỉ khi thắp lên ngọn đèn của đại chúng, mới có thể bùng cháy thành một bầu quang minh rực rỡ.
89. Phật dạy rằng, tất cả những cuộc gặp gỡ trong kiếp này đều là sự hội ngộ từ kiếp trước. Yêu thương, chính là viết tiếp câu chuyện duyên xưa. Oán hận, chính là trả xong món nợ kiếp trước.
90. Chí khí phải cao, tư thái phải thấp, hạ mình mới thành tựu được bậc cao; lòng dạ phải rộng, tâm thái phải bình, bình thản ắt tự khắc rộng mở.
91. Bản năng của con người là yêu lấy chính mình, bản tính của con người là không tổn hại đến kẻ khác.
92. Tâm tính cần phải tu dưỡng, giống như sinh mạng cần sự bồi bổ; tâm hồn cần phải sửa sang, giống như dung mạo cần được làm đẹp.
93. Ta không vào địa ngục, thì ai vào địa ngục.
94. Mang tâm tư lợi sẽ chìm đắm trong phàm tục, gột rửa lòng tư kỷ sẽ được tái sinh, vô ngã vô tư mới là bậc giác ngộ trí tuệ.
95. Nếu có thể tự nhận ra bản tâm, trong từng sát-na mài giũa; không vướng mắc trụ chấp vào đâu, tức là tự khắc thấy được Phật tính.
96. Dựa trên cái gốc vô trụ, lập nên cái gốc vô trụ của vạn pháp, gốc của vạn pháp vốn tự vô trụ; nếu có thể thấu triệt được sự vô trụ ấy, thì muôn pháp đều một như.
97. Cuộc sống là một bộ đại bách khoa toàn thư bao la vạn tượng; cuộc sống là một cây đàn sáu dây tấu lên muôn vàn giai điệu tuyệt diệu; cuộc sống là một chiếc đồng hồ lớn, vặn chặt dây cót sẽ khiến con người thu nhận được một sinh mệnh tinh túy.
98. Nhẫn, có lúc là nhường nhịn, có lúc là nhẫn nại, có lúc là ẩn nhẫn. Thế nên, "nhẫn" thực chất là một dạng "nhận" đầy kiên cường, dẻo dai.
99. Mọi sự thuận theo tự nhiên, mọi nơi tùy duyên mà an lạc, đó chính là cảnh giới tối thượng của tâm tính.
100. Tâm thiện thắp sáng ngọn đèn lòng; tâm tuệ giúp cho ngọn đèn lòng ấy luôn chiếu sáng trường tồn.
101.
Giữ tâm thanh tịnh, vững chắc chí nguyện,
Ắt sẽ thấu triệt đại đạo.
Ví như mài gương,
Bụi nhơ gột sạch, ánh sáng hiện bày.
Đoạn tận tham muốn, không còn cầu cạnh,
Ắt sẽ chứng đắc túc mệnh thông.


1、修养,要知羞而学,知错而改,知耻而思。

2、一个人心量越大,福报也越大,修善积福,利禄自然随之而来。

3、福临心享,祸至神伤;祈福避祸,人自安康。

4、一已之爱,有利于家庭的和睦;众生之爱,有益于社会的和谐。

5、顺境和逆境是分别出来的。如果你执着了,心动了,这就是逆境;如果你放下了,心不动,一切都是顺境。

6、情是一种心灵感觉,情中自有妙趣;淡是一种心灵味觉,淡里自有佳境。

7、贪欲是痛苦之根,淡泊是快乐之源。

8、人生悟道,在聪明的台阶上只能仰视,只能在智慧的峰顶才会鸟瞰。

9、人生在世如身处荆棘之中,心不动,人不妄动,不动则不伤;如心动则人妄动,伤其身痛其骨,于是体会到世间诸般痛苦!

10、但凡能够称之为结局的,就一定可以被称之为起点。
11、对他人的评价并不会影响他人是什么样的人,却能看出你是一个什么样的人. 所以,不要随便对他人说三道四。

12、一花一世界,一佛一如来。

13、爱可以扩展,爱可以延伸¨故大爱可以无过¨;爱要铭刻爱要珍藏¨故真爱永恒。¨

14、无所谓失去,而只是经过而已;亦无所谓得到,那只是体验罢了。

15、面对非议,无愧则心安;身遭诬陷,无愧则定神。

16、千眼,意在观世,千手,意在济世;人间福音,无过如此。

17、人的一生争不到

18、人最大的魅力,是有一颗阳光的心态。拥抱一颗阳光的心态,得失了无忧,来去都随缘。

19、人生真正的美好不是因为他已经美好,而是因为他内心一直保存着一个美好,并且坚信和向往。

20、我们要不拘一格,任何人都不是你的复制与想像,不必用自己的需求,要他人是什么或不是什么,做什么或不做什么。

21、没有哪次相遇可以准备,没有哪次重逢可以预演。生命是一场情理之中的意外。

22、气不顺时莫开口,心不静时莫决策。即便你平时有多么理智,得意或失意时也会感性十足,短暂的弱智,稍有不慎就会酿成祸事。

23、积善可以得福,积德可以增寿。

24、世间万物皆空。唯其空,便能包容万物。

25、待人要有平等心,对己要有平常心。
26、恶性,往往认贼作父;善心,则可以化敌为友。

27、这个世界不是有钱人的世界,也不是无钱人的世界,它是有心人的世界。

28、佛说,“人的生命,只在一个呼吸间。”

29、和为贵,所以才要和睦、和善、和平;忍为高,所以才需忍让、忍耐、隐忍。

30、要了解一个人,只需要看他的出发点与目的地是否相同,就可以知道他是否真心的。

31、来是偶然的,走是必然的。所以你必须,随缘不变,不变随缘。

32、心气要高,姿态要低,低成就高;

33、爱人先自爱,自爱先自觉,自觉先自省,自省先自悟。

34、人不一定信佛,但一定要有佛性,佛性,即“自觉”,和“觉他”的德行。佛性,最讲一个“善”字;禅境,最讲一个“淡”字。

35、人生苦短,世事无常。何必事事那么在乎,更不必处处那么计较。人这一辈子,不过百年,没必要过分苛求什么,奢望什么,做你想做的,爱你想爱的。

36、轮回中,心若一动,便已千年。既然我再也无法感受到心动的感觉,我的心已平静有如目水,不如斩断情丝,阪依我佛。

37、播种一个行动,你会收获一个习惯;播种一个习惯你会收获一个个性;播种一个个性,你会收获一个命运!

38、赐福别人,就是造福自己;宽待别人,就是善待自己。

39、爱无所求,被爱无所累,便是真正的自在和幸福。

40、不见他非我是,自然上敬下恭,佛法时时现前,烦恼尘尘解脱。

41、赶路要趁早,修身重戒律,养性贵有恒。

42、人生难得解脱,难求洒脱;解脱只是自救,洒脱才是自在。

43、生命有限,爱心无限;无限的爱可以把有限的爱延长。

44、人生如行云流水,回归本真,这便是参透人生,便是禅。

45、以忍耐了天下不了之事,以无心息人间多争之心,以不辨化天下难雪之谤。

46、真正的智慧是接纳,外不起分别,内不生对立;不与天斗,不与人争,不和自己闹别扭。

47、不要把自己当做别人,也不要把别人当作自己,人生不同,各自修行。

48、只有忘记对别人的善行,才会持续不断的为别人施善。

49、人生不是一场攀比,连最普通的时间你都赢不了,那么你还能赢得什么?

50、与其相见,不如怀念,与其攀缘,不如随缘。人生不过是一场旅行,你路过我,我路过你,然后,各自修行,各自向前。



51、生活感悟:心善自然美丽,心真自然诚挚。

52、失去变淡了,痛苦就轻了;拥有看重了,快乐就增值了。潇洒的人生,心里只愿装着喜乐。

53、人的威望不可能一天树立起来,人的声望更要用毕生的德行来养护。

54、静可化燥,和可化凶,善可制恶,慈可求吉。

55、首先是被别人需要,然后是被别人赏识,最后才是被别人赞誉。

56、人生有八苦生,老,病,死,爱别离,怨长久,求不得,放不下。

57、修德要身体力行,养性要心无杂念。

58、世界上困扰人心的事,多半是因为修养不够,正所谓:世间本无事,庸人自扰之。

59、自爱是一已之爱,博爱是众生之爱;不弃自爱,弘扬博爱,才是真爱。

60、明明白白无生死,去去来来不断常;是是非非如昨梦,真真实实快承当。

61、皮囊好恶,原是无常。

62、社会,向善的人越多就越和谐;人生,感恩的心越多就越美好。

63、天上天下,唯我独尊,自观自在,守本真心。

64、心如水,而性则可能是盐、是糖、是茶、是咖啡……这样,心境不同时,心性也会异样。佛性则是人性的慧根。

65、大慈缘于大善,大善缘于大爱,大爱缘于大德。

66、点火者明,近火者暖,玩火者焚。


67、心无所求,便不受万象牵绊;心无牵绊,坐也从容,行也从容,故生优雅。

68、我问佛:人生为何那么多不如意?佛说:缘起缘落,缘生缘灭,万象皆为心造。不如意的不是人生,而是你的心。

69、用佛待人,自己即佛;用佛性悟人,人可兼佛。

70、在顺境中修行,永远不能成佛。

71、佛语有云:人生有八苦:生,老,病,死,爱别离,怨长久,求不得,放不下。

72、养身必先养心,修身必先修行,做事必先做人。

73、入世者聪,出世者慧,以出世精神做入世志业者觉。

74、人要拿得起,也要放得下。拿得起是生存,放得下是生活;拿得起是能力,放得下是智慧。

75、真正的快乐不是你拥有的多,而是你计较的少。

76、无论教化,还是感化,最终的效果当是心灵的灵魂的净化。

77、一颗爱心便是一缕春风,一片阳光,便是一生快乐,一世美好感悟人生。

78、不是世界选择了你,是你选择了这个世界。既然没有净土,不如静心;既然没有如愿,不如释然!

79、生活从来不亏欠我们什么,而是我们自己常常陷入庸人自扰。放下包袱,放下一切不快,安心宁静度过每一天便是。

80、心胸要宽,心态要平,平自然宽。

81、有无之间的更替便是人生,得失之后的心态决定苦乐。缘来不拒,境去不留,看淡了得失,才有闲心品尝幸福。

82、善良的人,往往可以逢凶化吉;觉慧的人,常常可以化险为夷。

83、不说他人长短,不念他人恩怨,是善心;时刻诚心待人,日夜专心做事,是懿行。

84、心地善良的人,容貌一定动人;心里知足的人,生活一定快乐。

85、别人做得越绝,你反而越容易走得出去。所以很多时候,你应该感激那些毫不顾及你的人。哀莫大于心不死,幸莫过于死彻底。

86、一切众生,种种幻化,皆生如来圆觉妙心。

87、修形养性和施善积德,既要点滴做起更要日积月累。

88、一已之光只是一点明亮,只有点亮大众之光,才会燃成一片光明。

89、佛说,这一世所有的相遇,都是上一世的重逢。爱了,是续写前世故事。恨了,是了却前尘仇怨。

90、心气要高,姿态要低,低成就高;心胸要宽,心态要平,平自然宽。

91、人的本能是爱自己,人的本性是不伤害他人。

92、心性须要修养,就像生命需要滋润一样;心灵需要修缮,就像容貌需要美容一样。

93、我不入地狱,谁入地狱。

94、存私者入俗,去私者新生,无私者才是慧觉。

95、若能自识本心,念念磨练;莫住者,即自见佛性也。

96、依无住本,立一切法无住之本本乎无住,若能彻住则万法一如。

97、生活是一部大百科全书,包罗万象;生活是一把六弦琴,弹奏出多重美妙的旋律:生活是一座飞马牌大钟,上紧发条,便会使人获得浓缩的生命。

98、忍,有时要让,有时要耐,有时要隐。所以,忍其实是另一种形式“韧”。

99、一切顺其自然,一切随遇而安,乃心性之至境。

100、善心,点亮心灯;慧心;使心灯长明。

101、净心守志。可会至道。譬如磨镜。垢去明存。断欲无求。当得宿命。


Post A Comment:

0 comments so far,add yours