Học Phật là việc lớn “liễu sinh thoát tử” (giải quyết chuyện sinh tử). Nếu nói người lớn tuổi học Phật lấy việc “liễu tử” (giải quyết chuyện chết) làm trọng, đặt trọng tâm vào việc thiện chung và vãng sinh Tịnh độ, thì người trẻ tuổi học Phật có thể lấy việc “liễu sinh” (giải quyết chuyện sống) làm trọng tâm.



“Liễu sinh” chính là thấu triệt ý nghĩa nhân sinh, trân quý cuộc đời này, sống một cuộc sống hợp lý và trọn vẹn. Thực ra, khi vấn đề “liễu sinh” đã được giải quyết, giữ gìn Ngũ giới Thập thiện, làm tốt việc đoạn ác tu thiện, tích lũy đầy đủ tư lương phước đức, thì vấn đề “liễu tử” cũng đã được giải quyết phần lớn. Ngược lại, nếu đời này sống không tốt, trách nhiệm chưa trọn vẹn, tư lương không chuẩn bị đầy đủ, thì e rằng khó mà thực hiện được nguyện vọng “liễu tử”.

Cho nên, các cư sĩ tại gia trẻ tuổi, trọng tâm học Phật không nằm ở việc có ăn chay nghiêm ngặt hay không, không vội cầu vãng sinh Tịnh độ, càng không cầu thần thông tự tại, đừng vọng tưởng tức thân thành Phật, mà cần đặt trọng tâm vào gốc rễ của “liễu sinh”. Tức là thông qua học tập và quán tu, chân thật phát khởi Bồ đề tâm, đạt được trí tuệ sống đúng đắn, nắm vững phương tiện để sống tốt cuộc đời. Đó chính là giải quyết ba vấn đề cốt lõi của bản thân: lập chí, xử thế và lập thân.

Nguồn: Nhân Cách Hoàn Lương (nhancac***@gmail.com)

Post A Comment:

0 comments so far,add yours